logo

CHUYỆN CỦA THÚY

Dưới cái nóng oi ức của buổi trưa nắng hè vùng nhiệt đới. Những mái tranh nhỏ im lìm nằm nép sát bên nhau thiếp ngủ êm đềm trong cái thung lũng nhỏ giữa hai sườn đồi chạy song song dài ra biển. Khu trại tỵ nạn nhỏ này được dựng lên sơ sài để tiệp nhận những người vượt biển may mắn sau những ngày dài gian truân vật lộn với bão sóng của đại dương; tạm trú để làm thủ tục giấy tờ trước khi được đi định cư ở một nước thứ ba.

Trong sự yên tĩnh đó, bỗng nhiên tiếng loa vang dội phát ra từ cửa văn phòng ban đại diện: “Yêu cầu các anh chị trong ban trật tự ra tiếp nhận những đồng bào mời đến hiện đang chờ đợi tại cổng trại”. Tiếng kêu gọi không chỉ dành riêng cho ban tiếp tân, cả đoàn người từ các căn lều tuôn ra các ngõ hẻm lần lượt kéo ra phía cổng trại. Họ không nề quản dười cái nóng thiêu đốt nhưng với mục đích để mong tìm được người quen hay dò la những tin tức ở quê hương thuật lại từ những mới đến. Vũ cũng ở trong nhóm người cuối cùng đang từ từ leo lên con dốc mà phía trên đang có những tiếng ồn ào vọng xuống. Những người mới đến trông ai cũng có dáng vẻ mệt mỏi thiếu ăn và tiều tụy thiếu nước, đáng thương nhưng trên nét mặt vẫn thể hiện sự vui mừng sau những ngày dài trôi dạt trên biển cả thoát chết và niềm hy vọng thành đạt đến được bến bờ tự do.

Sau khi dõi mắt tìm kiếm, Vũ không tìm được ai thân trong nhóm người mới đến bên kia cổng trại. Chàng chỉ dừng mắt ở người con gái nhỏ nhắn đang tựa vào vai người đàn bà đứng bên cạnh, trong dáng điệu thật yếu đuối, nàng không có vẻ gì để ý đến cái xôn xao từ phía bên kia cổng. Vũ thất vọng quay bỏ ra về, trong đầu không mang theo một ý nghĩ gì về người con gái và nhóm người vừa nhập trại.

Như thường lệ, mỗi buổi chiều, Vũ đến thư viện để học thêm Anh văn, đang sửa soạn ôm chồng sách vở lên, chợt nghe có tiếng người nói chuyện xôn xao trước cửa, Vũ ngước mắt lên, chàng thật ngạc nhiên vì trước mắt, đứng bên cạnh Hương; cô em họ ở chung nhà với Vũ, là người con gái chàng vừa thấy bên kia cổng trại buổi sáng, sau khi giới thiệu, Vũ được biết cô gái tên là Thúy. Đã đến giờ Vũ phaỉ đến lớp, chàng vội vàng chào mọi người rồi bước vội ra cửa, lúc cúi đâù chào Thúy, thoáng nhìn vội, chàng nhận ra Thúy có một đôi mắt thật to đen và có một nét buồn thật quyến dũ; trong cái tiều tụy yêú đuối của những ngày khổ cực trên biển, tạo cho Vũ những thương cảm xúc động.

Trên đường đến lớp học, ánh mắt của Thúy vẫn còn đeo đuổi trong ý nghĩ của chàng. Không hiểu từ đâu và bắt nguồn từ kinh nghiệm nào, Vũ vẫn đinh ninh rằng, đối với những thiếu nữ xinh đẹp, lần gặp gỡ đầu, phải tỏ ra lạnh lùng và có đôi chút bất cần. Nhưng thực sự lần này, trong ánh mắt của Thúy, có một sức lôi cuốn làm cho chàng mất đi vẻ điềm tĩnh hàng ngày, hình ảnh của Thúy vẫn đậm in trong ý nghĩ của chàng trên suốt quảng đường đến lớp học. Cả buổi học ngày hôm đó, Vũ đã không còn tập trung để theo dõi lời thầy giáo giảng bài. Từ cái thoáng nhìn đến câu nói nhẹ nhàng của Thúy, đang dần đưa Vũ ra khỏi cái không khí đều đạn của tiếng ngòi bút xào xạt trên mặt giấy vở. Tờ giấy trắng nằm trước mặt đã dầy đặc những giòng chữ vu vơ, Vũ ra khỏi lớp học, bước về phía gềnh đá cạnh bãi biển, chàng ngồi xuống bên những tiếng sóng nhẹ vỗ êm đèm, Vũ tưởng mình không còn dễ rung động sau khi Ngọc; người yêu của mối tình đầu phải lấy chồng vì sự ép buộc của gia đình. Sau thời gian đó, chàng đã bỏ học, lao đầu vào công việc nay đây mai đó để mong tìm quên vết đau thương của tâm hồn. Sau nhiều lần chui trốn thất bại, chuyến đi đày gian truân đã đưa chàng vượt biển rộng, bỏ lại phía sau những thân thương cuả gia đình, bạn bè va nỗi đau của chàng và Ngọc. Nhưng nhũng ngày sống đơn đọc ở trại tị nạn, sự chờ đợi mỏi mòn để được đi định cư đã làm nỗi đau buồn nhớ nhà và Ngọc ngày càng chồng chất, Vũ tưởng như phần nào của sự sống đang lịm chết bên trong. Nhưng hôm nay, nét đẹp duyên dáng dễ thương hao hao giống giữa Thúy và Ngọc đã gợi cho những kỷ niệm xa xưa sống lại trong Vũ.

Bên cạnh sườn đồi, phía cổng trại, một quán cà phê nhỏ được dựng lên sơ saì với mấy cái bàn và ghế được đóng bằng những khúc cây tròn còn nguyên vỏ để lôi cuốn khách ghiền. Tiếng hát Khánh Ly đang phát từ một chiếc máy cassette cũ kỹ với bản tình ca đã một thời vắng bóng trên những đường phố Sài Gòn xưa. Vũ sang rủ Hùng, một người bạn mới thân, đến quán theo thói quen mỗi sáng, đang bước lên những bậc thang đá, ngược hướng đi, hai người con gái đang mải mê nói chuyện, Vũ nhận ra Thúy, hôm nay với bộ y phục mới làm tăng vẻ đẹp tươi trẻ; chiếc áo chemise màu xanh nước biển va chiếc quần jean bó chẽn lấy đôi chân của nàng, mái tóc đen dài vẫn buông xõa, phủ kín bờ vai gầy. Vũ kéo Hùng bước lại gần:

- “ Chào Thúy, hôm nay trông Thúy đổi khác nhiều?”

Một chút ngạc nhiên và lúng túng Thúy chưa nhận ra người đang hỏi chuyện là ai. Vũ vội nói tiếp:

- “Có lẽ Thúy không nhận ra anh Vũ, hôm mới nhập trại. Hương đã đưa Thúy ghé nhà anh”

- “A! Thúy nhận ra rồi, xin lỗi anh Vũ nghe. Hôm đó vì mới đến thật mệt nên Thúy chẳng nhớ gì.

Giọng nói nhẹ nhàng và tự nhiên của Thúy đã tạo nên không khí thân mật. Sau khi giới thiệu hai người bạn mới, Vũ nhanh nhẹn nói:

-“Mời Thúy và Hạnh cùng đi uống cà phê với bọn anh cho vui”

-“Xin lỗi hai anh, vì Thúy bận nên hẹn hai anh dịp khác”

Thúy khéo léo từ chối. Trước khi đi, Thúy cho Vũ số nhà và ân cần mời chàng ghé thăm.

Những ngày tháng ở trại vẫn lạng lẽ trôi qua. Có Thúy bên cạnh làm cho Vũ cảm thấy sự đợi chờ đi định cư vơi bớt phần nôn nao. Qua bao lần gặp gỡ, những vui buồn sẽ chia đã đem họ lại gần nhau trong cái thung lũng nhỏ khốn cùng. Mỗi khi hoàng hôn về, Vũ và Thúy, ngồi bên nhau trong cái hạnh phúc mong manh như tơ trời, nhìn bên kia dải sóng bạc đầu, đó là quê hương, gia đình và bao thân thương dấu yêu, dần dần tan biến khi tia nắng cuối ngày chìm sâu vào chân trời.

Bầu trời xám ngắt sáng nay, những cơn gió thổi mạnh từ hướng biển đem theo những giọt mưa nặng hột đua nhau trải đều trên những mái nhà tranh

mục nát. Căn lều cũ kỹ Vũ ở không còn chống trọi nỗi những nắng mưa thất thường vùng nhiệt đới, nó chỉ còn là nơi tạm trú nắng hơn là trú mưa, sợ nước mưa dột ướt cái tài sản duy nhất, chàng vội gói mớ quần áo vào một túi nylon nhỏ, nhét dưới cái ghế đẩu, rồi ôm chồng sách vở, cầm chiếc áo khoác lầm lũi bước nhanh ra hướng biển, về phía thư viện. Thật ra thư viện chỉ là một con tầu lớn, sau khi trôi dạt vào eo biển cạnh trại tị nạn, được kéo lên bãi cát trống với nhũng người tị nạn may mắn thoát chết, bây giơ nó đã được sưả sang biến thành cái thư viện nhỏ, nằm chênh vênh, nghiêng mình trên bãi cát. Tài sản thư viện chỉ có vỏn vẹn ít sách báo cũ gửi biếu từ một vài quốc gia có người tị nạn.

Vừa bước qua cầu thang dẫn vào cửa boong, Vũ ngạc nhiên nhận ra Thúy ngay, nàng ngồi bất động ở cuối dãy bàn, hai tay chấp lại đẻ dưới cằm, mắt thả nhìn xa xa ra hướng biển, một vài lọn tóc bay vén trên bờ vai mỗi khi co cơn gió thổi mạnh. Vũ đứng chết lặng, ngất ngây với hình ảnh kiều diễm của Thúy trước mặt, chàng từ từ bước lại, nghe tiếng chân người, Thúy chợt quay lai:

-“Ủa, sáng mưa lớn, thư viện đóng cửa mà anh ?” Vừa nói Thúy vừa đưa tay vén mái tóc lên nhưng để gạt vội giọt nước mắt trên mi mắt sợ Vũ thấy.

Không trả lời câu hỏi của Thúy, Vũ nói ngay:

-“Trời mưa bão thế này sao Thúy ra đây ngồi một mìnhThúy không thấy thư viện đang rung lên theo từng cơn gió sao”

Biết Vũ trách mình vì lo lắng, nàng nhìn vào mắt Vũ bằng một giọng nũng nịu:

-“Trời mưa lớn, biết Vũ không lại nhà em được. Buồn quá em muốn ra đây ngồi một mình”

Vũ ngồi xuống bên cạnh Thúy, chàng rút thuốc ra hút và bắt đầu kể cho Thúy nghe về Đà lạt, thành phố cao nguyên nơi có những cơn mưa dài không dứt, có những con dốc dài đi không hết, đồi cù mênh mông chạy dài dọc bên bờ hồ Xuân Hương, những rặng thông chạy nối nhau từ Thung Lũng Tình Yêu đến Đồi Thông Hai Mộ, Vũ đưa Thúy trở về thăm lại nơi dấu yêu xưa. Giọng Thúy nhỏ nhẹ trong hơi thở:

-“Em lạnh”

Vũ cởi áo khoác của mình, nhẹ nhàng đắp lên người Thúy. Nàng ngồi nép sát người vào Vũ, Vũ đưa tay vòng ôm lấy bờ vai gầy ốm của Thúy. Bên ngoài tiếng mưa vẫn đều đều tuông rơi, lẫn với tiếng sóng tạo lên tấu khúc tuyệt vời hòa chung với những thổn thức rộn ràng trong tâm hồn hai người.

Tiếng loa phát ra từ phiá văn phòng đại diện mỗi lúc như lớn thêm, làm ngưng đọng tất cả các hoạt động trong trại, mọi người đều im lặng chăm chú nghe đọc tên những người có tên trong danh sách lên đường đến trại chuyển tiếp sáng ngày mai. Vũ đã có tên. Một giao động mạnh khiến chàng choáng váng, chàng ôm mặt để niềm xúc đọng dâng trào, sự mong đợi nằm trong chia lìa, ngày mai chàng sẽ vĩnh viễn rời bỏ nơi này, nhưng còn Thúy, còn niềm hạnh phúc chắp gom sau biết bao những thương đau để lại.

Hạnh phúc có thể mong manh đến thế sao? Vũ không biết cho đến khi nào mới gặp lại Thúy, Vùng đất định cư xa vời và bao la, so với cái thung lũng nhỏ bé vun đầy thương yêu mênh mông. Vũ muốn khóc cho những bất hạnh của cuộc đời chàng. Chỉ còn ít giờ ngắn ngủi nữa ở lại căn trại nhỏ bé này, những mái nhà tranh lụp xụp, những con ngõ nhỏ dọc ngang mất hút; từ thư viện qua đến gềnh đá quen thuộc, tất cả rồi chỉ còn nằm trong tâm tưởng. Điều thổn thức nhất trong lòng vẫn là hình ẩnh cua Thúy, vĩnh biệt Thúy, vĩnh biệt mái tóc bềnh bồng như tơ trời; che dấu hai má núm đồng tiền, đôi mắt đen diệu huyền; chất chưa ngàn nỗi thương yêu, và vĩnh biệt niềm hạnh phúc mong manh trong những tháng ngày khốn cùng…Vũ thấy cay trong mắt, và một vị đắng trên môi, chàng lầm lũi bước ra khỏi cửa, và đi thật nhanh đến cổng trại. Chàng không còn can đảm quay nhìn lại, bất cứ nơi nào trong trại chàng cũng tìm thấy hình ảnh của Thúy với ánh mắt u buồn trách móc. Chàng bước nhanh như kẻ chạy trốn, như người vừa phạm một trọng tội mà biết mình sẽ không bao giờ được dung tha và mãi mãi trong căn tù giam hảm với hình ảnh kiều diễm của Thúy.

Chiều nay chỉ còn mình Thúy ngồi bên gềnh đá cô quạnh, nàng ngồi im bất động để mặc cho làn sương chiều lạnh thấm qua làn da. Vũ đã ra đi từ sáng sớm. Lúc chia tay hai người chẳng nói được gì. Thúy đã khóc ngất trên vai của Vũ. Niềm hạnh phúc tan vỡ trong từng giọt nước mắt và mất hút trong từng tiếng nấc nghẹn ngào của Thúy. Giờ đây Vũ đã đi thật xa, để lại bên Thúy những dấu vết kỷ niệm giăng đầy. Niềm an ủi cuối cùng cuả Thúy vụt tan biến. Vũ đi và mang cả tia nắng cuối ngày. Dưới chân nàng, sóng vẫn dập dồn xô đảy. Xa xa, một cánh chim lạc loài đang chơi vơi trên làn nước mênh mông chập chùng và mặt trời đang chìm dần trong màn khói sương chiều. Một vị mặn chát thấm qua làn môi, Thúy không biết mình đã khóc từ bao giờ.

Châu Thụy

Viết cho những thương đau ở trại tị nạn Leamsing Thái Lan 2-7/1980. Quên sao được Hậu, Thu Hồng, Doanh, Ánh Hồng, Mạnh, Phương Dung, Thu, Anh Út, Hùng, Anh Thành và Điền.

(Đăng trong Giai Phẩm Xuân Giáp Tý 1984 – HSVVN tại USL, Lafayette, Louisiana)