logo

MỘT THOÁNG MƠ

Thấm thoát thời gian trôi qua lặng lẽ mau, ngày tôi rời bỏ quê hương lúc mười tuổi, trong lòng đã chẳng mang một ý nghĩ lưu luyến về quê hương hay trong tâm tưởng có còn đậm nét của tuổi ấu thơ. Mỗi khi nhắc lại về chuyến đi ấy, tôi chỉ còn nhớ khi bước lên cầu thang máy bay, Mẹ tôi nắm lấy tay tôi; bảo nhỏ: con vẫy tay chào Ông Bà Nội Ngoại và những người thân thương. Nhìn những giòng nước mắt lăn dài trên trên gò xương má của Mẹ, tôi sụt sùi buồn muốn khóc theo. Phi cơ từ từ lăn bánh, để lại phía sau đám bụi mờ, tôi rướn người nhìn qua cửa sổ nhỏ, những người thân quên dần dần nhỏ lại rồi biến mất. Tôi ngồi khép nép bên Mẹ, một cảm giác vừa sợ hãi lẫn thú vị cho một chuyến đi mà tôi hàng mơ ước mỗi khi nhìn thấy những chiếc phi cơ bay dọc ngang trên bâu trời (đỉnh đầu) và hôm nay tôi đang ngồi trong một những chiếc phi cơ đó. Cạnh lớp mây mù bên ngoài khung cửa nhỏ, tôi không ngừng hỏi Mẹ những gì sẽ xẩy ra ở những ngày sắp tới, Mẹ ngồi im lặng lắc đầu, chẳng nói năng chi, thỉnh thoảng Mẹ đua khăn tay lên thầm nước mắt. Tôi ngoan ngoãn ngồi yên, tôn trọng sự im lặng đau thương của Mẹ. Như thế tôi đã thực sự xa dần nơi dấu yêu chào đời.

Hôm nay, ngồi một mình trong căn phòng lạnh lẽo của mùa đông nơi xứ người. Thấm thiá nỗi ưu phiền của người xa xứ. Tôi đang lớn lên trong một môi trường của hoàn toàn những xa lạ, xa lạ từ trong ngôn ngữ đến bao diện khúc khác. Ngày mới đặt chân đến vùng đất tạm dung này, tôi đã cố gắng hội nhập vào xã hội mới, như người đi học một vở tuồng mới, chăm chú học hỏi và làm theo những điều hay của xứ người và kết hợp với những ưu điểm của dân tộc mình. Ngày tháng qua vội vã và tôi lớn lên trong cái nhìn khinh khi của người bản xứ va những đắng cay tủi nhục của kẻ lưu vong, nhận thức được điều đó, tôi vẫn vươn mình cao, thể hiện những ưu cá tính của người Việt Nam bằng cách sống và qua việc học.

Ở nhà, Mẹ tôi vẫn là người tôi hằng yêu kính. Điều Mẹ mong mỏi là tôi luôn là người con gái thơ ngoan, mang tính nết hiền hòa dễ thương của Mẹ và tính kiên nhẫn miệt mài của Bố và không mong mỏi gi hơn nữa, tôi đang sống trong một gia đình nhỏ bé nhưng chất chứa bao yêu thương đùm bọc của mọi người.

Những chiều buồn có lất phất mưa bay như ngày hôm nay, ngồi co mình trên ghế trước bàn học, bên kia khung cửa số song song với hàng cây xơ xác là đoàn xe luân chuyển dọc ngang không ngừng. Một cảm giác buồn lâng lâng đang thấm vào hồn tôi, phải chăng tôi đã lớn? Tôi đang dần dần từ giã tuổi ấu thơ để bước sang nột khía cạnh khác của cuộc đời, trong đó có bao mộng mơ tôi đang thêu dệt…bên cạnh đó tôi cảm thấy cuộc sống sao gồm bao phiền nhiễu, tôi dò dẫm đi vào cuộc đời như người đi tìm kho tàng qúy báu. Mặt khác, vì là đứa con duy nhất trong gia đình, tôi không có anh chị để thường xuyên chia sẻ. Ban bè tôi có nhiều, nhưng tôi vẫn cảm thấy có một thiếu thốn nào đó, hay những đòi hỏi của tuổi mới lớn sẽ không bao giờ bằng lòng với hiện tại! Đầu óc của tôi luôn thắc mắc và mong chờ một câu trả lời minh xác cho tương lai.

Tuổi học trò, ngày hai buổi tôi đến trường tưởng chừng nghe thật đơn giản nhưng bên cạnh đó còn biết bao những giao động bất thường trong tôi. Mỗi sáng thức dậy sớm khi bình minh chưa ló dạng, tay mang chồng sách vở đến trường, dọc hai bên đường vắng lặng, nhìn những đàn chim tung tăng niu lo hót, tôi ao ước được là cánh chim nhỏ vui chơi vô tư quên tháng ngày. Nhìn những áng mây trời bềnh bồng nổi trôi, tôi thèm làm cụm mây hiền hòa theo làn gió phiêu du dọc ngang bao phương trồi. Miên man theo giòng tâm tư tôi bước đến trường lúc nào không hay. Bao lần ngồi trong lớp học, tôi chẳng để ý vào việc học hoạc nghe thầy cô giảng bài, đầu óc tôi còn mãi bận đuổi theo những ý nghĩ vu vơ cho đến khi nghe thầy nhắc tên. Sau những lần như thế, tôi tự nhủ sẽ không để tư tưởng rong chơi lạc lối, phải chú tâm học hành để chuẩn bị cho một tương lai dù vẫn còn xa vời, tôi phải là chính tôi trước khi những mơ mộng lãng mạn lấy mất đi con người thật của tôi. Nhưng có ai hiểu được là trong tôi những hun đúc của tuổi mới lớn đang từ từ biến đổi cuộc sống bình thường của tôi.

Tôi muốn la hét thật lớn cho mọi người nghe, tôi muốn đạp phá bức tường bưng kín chung quanh tôi từ lâu nay, tôi muốn bay nhảy vượt qua những hàng rào luật lệ vô hình để đi đến một nơi thật xa xôi, nơi đó cánh cửa cuộc đời bừng mở ra trước mắt, với vạn vật kết tụ bằng muôn sách màu. Nơi ấy tôi một đời lên ngôi…

Tiếng chuông tan trường đua tôi trở về với thực tại, tôi uể oải dọn sách vở và bước ra khỏi lớp học. Trên đường về, người tôi lao đao như say cơn nắng hè, có phải tôi đã bước đi quá xa với vị trí của mình, phải chăng tôi đang cố gắng đuổi bắt những gì xa xôi ngoài vòng tay với. Về đến nhà, tôi quăng vội chồng sách vở lên bàn và nằm vật xuống giường, hình như người tôi đang lên cơn sốt, má tôi ửng hồng, môi tôi khô khan, cơ thể tôi tan biến, cả một vũ trụ đang quay cuồng đảo điên và tôi; một sinh vật bé nhỏ bị cuốn hút tội tình.

Khi tỉnh dậy, Mẹ tôi đang ngồi bên cạnh, mỉm cười âu yếm, chiếc khăn thấm nước lạnh Mẹ đắp trên đầu tôi. Cho đến mãi mãi bên cạnh cuộc đời tôi, Mẹ vẫn là người luôn tường tận am hiểu những niềm vui nỗi buồn của tôi. Đối với Mẹ, tôi vẫn luôn là đúa con gái nhỏ bé ngây thơ ngày nào để Mẹ thương yêu nuông chiều và lo lắng ngày đêm. Mẹ không muốn thấy những thay đổi nơi tôi dù chỉ một nhỏ nhoi trong cử chỉ, lời nói hay cách ăn mặc, bởi ngày nào tôi đã được nuôi nấng bằng chính giòng sữa khiết tinh từ hai bầu ngực cang đầy và đã lớn lên trong tiếng ru nồng nàn chan chứa tình Mẹ.

Lời Mẹ nhẹ nhàng, từ tốn đưa tôi về với tuổi ấu thơ, tôi tìm được sự ấp ủ trong bàn tay bao la nhân từ của Mẹ, tôi cảm thấy nhỏ bé trong sự ân cần săn sóc của Mẹ. Tôi sẽ không mơ ước trở thành người lớn, phó mặc cho ngày tháng đẩy đưa, tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến và mong mỏi làm chi những vọng tưởng sẽ đua tôi xa dần Mẹ tôi; người mà tôi một đời kính yêu.

Tôi muốn mình nhỏ bé lại như ngày nào, để được nắm lấy tay Mẹ, bước lên phi cơ và đi ngược lại giòng thời gian, tìm về với cuội nguồn Đất Việt, nơi có bao kỷ niệm dấu yêu của Bố Mẹ va tôi, nơi có Nội Ngoại thân thương và vùng đất hiền hòa tôi đã mở mắt chào đời, nơi đó Mẹ tôi không nặng mang những phiền muộn chắt chiu. Và cho riêng tôi, cả một khung trời ngây thơ dấu ái.

Châu Thụy

Viết tặng Phương Khanh và chị Kim Liên; người đàn bà đang tận tụy trong bóng đêm. 1988