logo

THUỞ YÊU THƯƠNG

Những giọt nắng dịu dàng của thời gian đang bước nhẹ vào thu, trải đều trên những con đường dọc ngang của ngôi trường bé nhỏ, trên từng hàng cây lá đang chuyển sác mầu. Nắng hát hiu qua từng kẽ lá và trên thảm cõ xanh mướt, sáng ngời nhựa sống như đang tận hưởng những giọt nắng như một thức ăn tuyệt vời. Bên cạnh đó, những tòa nhà đồ sộ im lìm nằm rải rác trong khuôn viên trường đại học, được nối dài bằng những hành lang mái ngói đỏ rực rỡ. Cách độ mấy ngày, chuyến xe buýt từ miền Bắc đã đưa Khôi về ngôi trường này sau một chuyến đi dài. Chàng có vẻ hài lòng với cái yên tĩnh của thành phố nhỏ này. Những ngày đầu bận rộn của kẻ độc thân ở một nơi không người thân quen rồi cũng mau qua. Bây giờ ngồi một mình trong căn phòng nhỏ cuả ký túc xá, chàng mỉm cười một mình khi những ý nghĩ trở lại trong đầu: Không hiểu với một động lực nào đã thúc đẩy chàng rời bỏ thành phố ấy, nơi luyến nhớ bao thân thương, những kỷ niệm ngộ nghĩnh, êm đềm…của những ngày đầu lưu lạc trên xứ người. Một quyết định điên rồ mà bạn bè gán cho chàng. Khôi chợt nghĩ, hình như chàng chưa một lần ràng buộc ở một nơi chốn nhất định. Hôm nay chàng đang đối diện với nhưng đổi khác chàng muốn; đang hít thở làn không khí chàng mong. Một cảm giác êm đềm, dịu dàng truyền lan khắp cơ thể, với tay lấy gói thuốc, gắn điếu thuốc đầu ngày lên môi, Khôi châm lửa rồi cầm tập hồ sơ nhập học bước vội ra cửa. Chàng bước vào tòa nhà lớn đang có nhiều người qua lại tấp nập. Một hàng người kéo dài từ chiếc cửa sổ nhỏ có tấm bảng ghi “Registration” phía trên. Chàng bước nối vào hàng chờ đợi. Phía trước chàng là một cặp tình nhân người Mỹ đang đùa giỡn, cười nói vô tư, như không để ý đến mọi người chung quanh, họ có những cử chỉ nồng nàn, những nụ hôn say đắm tạo thành tiếng, Khôi ngựợng ngùng, làm ngơ rút vội gói thuốc, châm lửa, thả những cụm khói tỏa lên cao, thả tầm mắt qua bên kia đường, xa xa, một cảnh nhộn nhịp đầy màu sắc của các sinh viên qua lại không ngừng. Trong làn khói thuốc mờ aỏ, khung cảnh dần đưa Khôi trở về những hình ảnh đáng yêu cuả những buổi tan trường, ngập tràn bao tà áo dài, tung bay trên các ngã đường của thành phố xưa, quê Mẹ.

Một dáng người mềm mại trông thật Á-đông, đang nhẹ nhàng bước lên bậc tam cấp, đưa Khôi trở lại với thực tại, chàng chợt nghĩ, cô gái này phải là người Việt Nam trong cách ăn mặc dễ phân biệt đó. Nàng đưa mắt nhìn quanh trông có vẻ như xa lạ lần đầu, rồi thong thả bước vào hàng, đứng kế sau lưng Khôi. Chẳng hiểu sao hôm nay, những bạo dạn của Khôi đi đâu, chàng lúng túng trong những cử chỉ thừa thải, lạ thường nhịp tim của Khôi đang đổi khác. Im lặng một lúc lâu, chàng hít một hơi thuốc dài như để lấy thêm can đảm, chàng quay lại hỏi:

  • “ Xin lỗi cô có phải là người Viêt Nam?”

Trong nét mặt tỏ vẻ ngỡ ngàng, nàng nhẹ đáp”

  • “ Dạ thưa phải, chào anh”
  • “ Trông cô còn những nét thật Việt Nam mà đa số nhiều người sang đây lâu đã đánh mất”. Khôi thô lộ.

Nàng mỉm cười không đáp, che dấu chiếc răng khểnh ẩn trong vành môi cong ngộ nghĩng, dễ thương. Ai nhìn nàng lần đầu có lẽ cũng phải chú ý đến cái đẹp thiên phú ấy.

  • “ Cô học ở đây bao lâu rồi?” Khôi hỏi tiếp.
  • “ Hương mới chuyển đến trường này khoá đầu từ Washington.”

Nàng tự giới thiệu tên mình như để dễ dàng trong cách nói chuyện. Ở giọng nói, nét mặt va cử chỉ nàng vẫn giữ một nét trang nghiêm giới hạn, đủ để cho người đối diện phải kính trọng nhưng không xa lạ khách sáo:

  • “ Tôi la Khôi, cũng vừa đến đây từ miền Bắc, trên đó lạnh quá…muốn tìm một chút gì ấm áp hơn”. Khôi tâm sự.

Câu chuyện dần trở nên thân mật hơn qua những gì được trao đổi về nơi chốn hai người đã từng ở trước. Họ đã cùng đến đây sau chuyến vượt biển gian khổ, ở lại Quê Hương trong những năm sau 1975, họ đã có thật nhiều những kỷ niệm vui ít buồn nhiều trong xã hội mới. Những chán chường ê chề ở trại tị nạn, rồi đến bao khó khăn, tủi nhục của thuở ban đầu mới vừa bước chân đến Mỹ. Khôi đã thật ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên gặp người con gái mà chàng có thể trao đổi dễ dàng như thế.

Đã đến lượt Khôi lên gặp người thư ký, chàng mời Hương lên trước nhưng nàng nhất mực từ chối. Hẹn gặp lại Hương trong những ngày học kế tiếp, vùa bước đi, Khôi vừa quay lại nheo mắt chào tạm biệt Hương, Hoàng Vũ Thùy Hương.

Sau mấy tuần học đầu, Khôi đã cảm thấy quen thuộc hơn với trường lớp. Những bỡ ngỡ xa la rồi cũng dần qua. Nếp sống ở tỉnh nhỏ mau chóng trở nên quen thuộc. Khôi co thói quen trong những giờ nghỉ cách lớp, chàng hay vào thư viện ôn bài hoạc đọc sách báo. Và cũng nơi này chàng vẫn thường xuyên gặp Thùy Hương. Như đã có hẹn trước, chàng không bao giờ bỏ được “thói quen” đó. Qua những lần gặp gỡ trò chuyện, thời gian đã đưa hai người gần gũi nhau hơn trong cái thế giới nhỏ bé cuả khuôn trường đại học. Họ chia xẻ và khuyến khích nhau những khó khăn của đời sinh viên ti nạn.

Một niềm vui khác đến với Khôi là chàng gặp lại những người bạn thân cũ đã quen ở cùng một trại tị nạn. Niềm hạnh phúc Khôi đã tìm được nơi Thùy Hương và đám bạn ồn ào, giúp chàng quên đi những ưu phiền cuả cuộc sống cô độc nơi xứ người và nỗi nhớ nhà không nguôi.

Sáng nay, Khôi và những người bạn đến trường sớm hơn thường lệ, vì ngày mai lễ nghỉ. Tụ tập ở một băng ghế dài trước thư viện, họ hút thuốc và đùa giỡn thật náo nhộn, câu chuyện đang được bàn tán sôi nổi cho một chương trình ngày mai. Bỗng nhiên Bình ra hiệu cho nhóm bạn im lặng quay mắt về hướng có một người con gái đang bước trên hành lang phía trước họ. Cả nhóm nhao nhao hỏi dồn về người con gái đó. Ngoại trừ Khôi, chàng chỉ mỉm cười điềm tĩnh thả từng vònh khói nhỏ. Ngay từ lúc nghe Bình nói, chàng đã nhận ra Hương. Nhưng chàng vẫn giữ nét thản nhiên, im lặng đẻ nghe dám bạn đàm tiếu về nàng. Sự thản nhiên bên ngoài để những rung động êm đềm gơi sóng bên trong. Khôi cảm thấy niềm hãnh diện nhen nhúm qua những lời bàn tán của đám bạn. Vì không lên tiếng, Bình và những người bạn thách thức Khôi ra làm quen với người con gái đó. Khôi chậm rãi, cúi xuống ôm chống sách vở lên tay, bước về hướng dường Hương vừa đi qua. Trong điệu bộ hiên ngang, một tay bỏ túi quần, chàng đưa vai cao hơn như để chọc tức đám bạn đang chăm chú nhìn theo. Nghe có tiếng người theo sát phía sau, đôi chân Thùy Hương có vẻ không được tự nhiên. Nàng không quay lại nhưng vẫn bước thẳng về phía trước. Còn Khôi, như chẳng bước nhanh hơn, vì từ lần quen đầu tiên đó, môĩ lần gặp nhau, chàng va nàng thường hay sánh vai bên nhau, chàng muốn được chậm rãi ngắm nhìn thật kỹ dáng đi của Thùy Hương từ phía sau. Hình như chỉ có người con gái Việt Nam mới có cái dáng đi nhẹ nhàng dễ thương đó. Caí dáng kiêu sa mà biết bao thơ văn hằng ca tụng, giờ đây không xa xôi đâu lắm, chỉ còn cách Khôi mấy bước vôi. Hương có mái tóc đen, mịm màng trải đều trên đôi bờ vai tròn nhỏ ẩn kín trong làn vai tơ mỏng. Qua bao lần để ý, Khôi nhận thấy ở Hương có cách ăn diện thật đặc biệt, trang phục và màu sắc như được chọn lựa kheo léo hải hòa, phù hợp vơi dáng người gầy cao sang đó, làm tăng thêm vẻ đẹp mà Thùy Hương đang có. Có lần Khôi chợt nghĩ, hình như ở Hương có tất cả những gì người con gái cần phải có, và với tính nết đoan trang của nàng, chàng nhận thấy mình không nghĩ gì quá đáng về Hương. Khôi gọi nhẹ:

  • “Thùy Hương!”

Nhận ra giọng Khôi, nàng nghiêng nhẹ đầu như để đưa mái tóc sang một bên. Hương đi chậm lại đợi chờ.

-“ Hương…hôm nay em thật đẹp”

Bằng một giọng run run, Khôi đã không làm chủ được những cảm xúc chất chứa trong lòng và đã đột ngột thay đổi cách xưng hô. Chàng im lặng chờ đợi phản ứng của Hương. Nàng quay sang mỉm cười trong ánh mắt trìu mến, Hương thì thầm nói nhỏ:

  • “ Cám ơn anh. Mấy hôm nay anh không vào thư viện?”

-“ Tuần qua có nhiều môn thi, anh lại học chung với mấy người bạn”

Khôi cảm thấy yên tâm ở lời nói và cử chỉ của Hương. Trong khoảng khác yên lặng không ngôn từ nào có thể diễn tả được, họ đã nhìn thấy những khác thường đổi thay; một tình cảm nhẹ nhàng bắt đầu từ bao giơ và khung cửa nhỏ hạnh phúc đang hé mở đón chờ trong vòng tay với…

  • “ Anh có chuyện buồn?” Hương lo lắng hỏi.

Khôi nhìn Hương và lắc đầu:

-“Anh muốn lại đón em ngày mai mình ra biển chơi nghe”

  • “ Dạ, em chờ anh”

Khôi bước gần lại Hương. Họ sánh vai đi về hướng thư viện, bỏ lạI sau lưng sự im lặng lạ thường trong đám bạn của Khôi.

Hai tuần qua Khôi không gặp Hương. Thời gian chậm chạp trôi qua. Chưa bao giờ Hương giận kỹ như lần này. Chiều hôm đó, Khôi hẹn đón Hương ở thư viện, sau khi Hương thi xong, họ sẽ cùng đi xiné. Khôi chuẩn bị để đến sớm, nhưng mọi chuyện đã không êm xuôi như chàng đã dự định. Chiếc xe cũ kỹ vẫn nằm lì sau nhiều lần chàng cố gắng thử máy. Chàng trở lại phòng trọ, gọi điện thoại cầu cứu đến đám bạn, nhưng không một ai ở nhà. Dằn mạnh cái điện thoại lên bàn, chàng thay quần áo rồi chạy vội xuống những bậc thang cao, hì hục với chiếc xe cũ hồi lâu. Khi máy xe nổ, nhìn lại đồng hồ, chàng đã trễ, qúa trễ hẹn. Khôi phóng xe thật nhanh đến chỗ hẹn Hương, đậu vội xe vào bãi đậu, chàng chạy như bay vào cửa thư viện, dõi mắt tìm chung quanh, đến chỗ ngồi thường xuyên của Hương và Khôi, không thấy Hương đâu, chàng buồn giận ra về.

Những ngày qua với những dằn vặt không nguôi, chàng giận mình, giận chiếc xe cũ, đám bạn bè và giận cả Hương nữa. Đã nhiều lần chàng vào thư viện, đi đến chiếc ghế nơi Hương vẫn thường ngồi, ghế vẫn lạnh trống bên những hàng sách vô tư thẳng hàng. Khôi đứng im lặng hồi lâu rồi bỏ ra về. Sau bao lần gọi điện thoại nhưng Hương từ chối nói chuyện. Chàng dằn mạnh cái điện thọai sau mỗi lần người bạn của Hương trả lời. Khôi thật khổ tâm vì thiếu bóng Hương trong những ngày qua. Hạnh phúc mong manh như làn khói va tình yêu vẫn chỉ như giọt sương mai mơ hồ, tan biến…Khôi triền miên suy nghĩ trong khói thuốc, thuốc lá đã đốt nhiều cho vàng ngón tay , cho khô cổ và hình bóng ai đó cứ chập chờn trong vong khói tỏa bay.

Cũng chiều hôm đó, Hương làm bài thi xong sớm, nàng ngồi ở ghế đá trước thư viên. Bên kia là con đường lớn, xe cộ qua lại nhộn nhịp. Trong làn bụi khói xe, khi Hương đang nôn nao dõi mắt trông chờ Khôi, xa xa, một chiếc xe chạy vụt qua thật nhanh. Trong đó, ai giống như Khôi và ngồi bên cạnh có một người con gái khác. Hương ôm cạp sách, chạy nhanh vào thư viên, gục mặt xuống bàn, nức nở. Những ngày giận Khôi Hương đâu vui gì. Hình bóng của Khôi đến trong ý nghĩ của Hương nhiều hơn bình thường. Những lúc ngồi thẫn thờ hàng giờ trước bàn học và những đêm dài khó ngủ. Bao hình chập chờn dễ thương và dễ ghét quay cuồng trong Hương…Nàng vẫn không tin Khôi đã làm điều đó qua một thời gian dài hai người quen biết nhau. Nhưng tại sao Khôi đã không đến trong chiều ấy. Ai sẽ trả lời được câu hỏi đó ngoài Khôi. rồi vì tự ái, cái tự ái vốn sẵn có và những ghen tuông trời sinh cho mỗi người con gái. Nàng đã giận Khôi thật lung. Hai tuần chậm chạp trôi qua. Nàng đếm từng ngày trên nỗi buồn khổ của chính mình và Khôi. Đã bao lần nàng muốn để cho Khôi co cơ hội giải bày, làm hòa. Nhưng nàng vẫn chờ đợi một cuộc gặp gỡ không ngờ. Thế nhưng sau mỗi ngày học xong, nàng đã nhờ bạn đưa thẳng về nhà và để mặc tiếng điện thọai reo vang dai giẳng .

Hôm qua, tình cờ nhìn qua cửa sổ phòng học, Hương thấy bóng Khôi bước qua từ xa, đầu cúi thấp trong dáng điệu bơ phờ. Nhìn thấy chàng đẻ thấy lòng mình dào dạt nhữnh xúc động, nàng chớp mắt nhiều lần để cố chặn ngăn những gịot lệ chực muốn tuông trào. Nàng thì thầm gọi nhẹ tên Khôi trong tiếng xào xạt mở sách.

Như thường lệ, sáng nay Khôi vào thư viện sau hai giờ học sớm. Chàng lặng lẽ đi qua những hàng kệ sách, về hướng chỗ thường ngồi. Vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Hương đã ngồi ở chỗ cũ từ bao gìơ. Nàng ngồi yên bất động, hai bàn tay để dưới cằm, đôi mắt nhìn chăm chú vào cuốn sách mở sẵn trên bàn. Khôi nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Chàng vẫn chưa đủ can đảm nói lời gì. Thư viện như bao trùm một âm thanh yên tĩnh, lăng lẽ hơn mọi ngày. Lúc lâu sau, Khôi đẩy sang Hương miếng giấy nhỏ với hàng chữ:

  • THÙY HƯƠNG, CÒN GIẬN ANH HỞ? CHO ANH XIN LỖI.
  • (……………)
  • HÔM HẸN ĐÓN EM, XE BỊ HƯ ANH ĐẾN TRỄ
  • (……………)
  • HƯƠNG! ĐỪNG LÀM KHỔ ANH NƯÃ, ANH CHẲNG HỌC HÀNH GÌ ĐƯỢC SUỐT HAI TUẦN QUA.

Không như những lần trước, mỗi lần tờ giấy Khôi đẩy qua, Hương đọc xong rồi trả lại. Nhưng lần này, miếng giấy nhỏ vẫn nằm yên trên cuốn sách của Hương. Khuôn mặt của Hương úp vào lòng hai bàn tay, vai rung lên từng hồi theo tiếng nấc nhẹ. Những xúc động òa vỡ cho tự ái được xoa dịu, cho bao đau thương ngày qua thay nỗi vui mừng tìm lại. Khôi đưa tay xoa nhẹ lên bờ vai Hương trong lo lắng:

-“Đền em đi” Hương thổn thức.

Khôi đẩy ghế đứng dậy, bước gần bên Hương chàng ôm chặt lấy đôi bờ vai Hương trong cánh tay, thi thầm:

  • “Muốn gì anh đền, cưng”

Khôi đưa tay vuốt những lọn tóc nằm rơi trên trán Hương. Nhẹ nhàng, chàng cúi xuống hôn lên mí mắt long lanh còn vương những hạt lệ lệ nhỏ. Chìm đắm trong yên lặng thánh thiện, hai người đang ngây ngất trong cùng một nhịp thở, hòa lẫn với bao hương vị tình yêu nồng nàn. Vòng tay ôm choàng lấy Khôi, Hương cán nhẹ vào cổ chàng trong những câu nói không thành tiếng. Lúc lâu sau, tinh nghịch, Hương đẩy mạnh Khôi ra:

  • “ Ghét anh lắm”

Tay trong tay, họ bước ra khỏi thư viện. Để lại sau lưng cái yên tĩnh bên những hàng sách ngay thẳng; những hàng ghế nằm im lặng bên nhau trung thành bất động.

Bên ngòai, những gịot nắng nhẹ cuối ngày trải đều trên những hàng cây trơ trọi, thả dài bóng đổ trong khuôn viên trường. Một làn gío nhẹ làm rung những chiếc lá vàng còn sót lại trên cành. Trên bầu trời trong xanh, những đàn chim theo nhau ríu rít gọi đàn, tạo thành khúc hát êm đềm của âm thanh quen thuộc dẫn lối cho mùa xuân.

Xa xa, bên kia con dường lớn, trong cai công viên nhỏ cạnh trường đại học, bên những sườn đồi lên xuống được phủ đầy bằng lá vàng, những cánh lá vàng bay lên lấp lánh theo từng cơn gío đẩy đua, chơi vơi như niềm hạnh phúc chợt bừng dậy của Hương và Khôi. Họ vui đùa, đuổi nhau qua từng gốc cây, lúc ẩn, lúc hiện vô tư của thuở yêu thương bất tận. Bao nhiêu những giận hờn vu vơ, giờ đây được bù đắp bằng những yêu thương nồng ấm, bỏ lại sau lưng tiếng giảng bài đều đặn của ông giáo và âm thanh khô khan của phấn bảng.

Những giờ học còn lại trong ngày hôm đó, đã vắng tên hai người.

Châu Thụy

Viết tại USL, Lafayette, Lousiana 1985

Đăng trong Giai Phẩm Xuân Ất Sủu HSVVN USL

Thân Tặng Bích, Hiền, Ty, Vịnh, Thành, Tiến, Hiếu

và những vui buồn thuở là Sinh Viên